Hồi thứ ba

Hồi thứ ba

 

***   ****

Mượt thượng liu giáng thế luận anh hùng

Vô gian đạo tứ phương về chầu cả

 ***   ****  ***   ****

muot

Lại nói chuyện đương lúc nam nhân thốt lên hai từ: “Mượt em…” thì tức khắc bọn khách quan và giai nhân trên đài tự nhiên hộc máu mà chết.

Trong quãng chục năm trở lại đây, ngoài đất Việt ngàn dặm, không ai là không biết đến Tơ Đồng Trinh Nữ Khắm Thị Mượt. Mỗi khi thị xuất hiện ở đâu, ở đó sẽ nổi cơn đại họa, ít thì dăm kẻ bêu đầu, nhiều thì tưởng như kình phong có thể xô đổ cung vàng gác tía.

Kẻ bôn tẩu giang hồ không ai không biết tiếng, nhưng nào phải ai đã được nhìn thấy Mượt bao giờ. Hành tung của thị thoắt ẩn thoắt hiện, có khi kẻ anh hùng rõ ràng mắt thấy tai nghe cũng không dám tin vào chính mình nữa.

Hôm nay, Mượt đột nhiên xuất hiện tại Vọng Mỹ Nhân đài làm biết bao kẻ phải lăn ra mà chết trong oan uổng. Thành ra, cuối cùng cũng chả còn ai để mà kể lại cho hậu thế biết được đích thị Mượt là ai.

Lúc này trên vọng đài chỉ còn nam nhân và Mượt cùng nhau đối ẩm. Ngoài trừ đám xác thối ở bên thì trông lên cảnh quan vô cùng huyền hoặc, mê lơi. Kẻ phàm trần nếu không tu bảy kiếp thì sẽ chẳng bao giờ có cái vinh hạnh thưởng lãm phong vị ấy.

Hai người cứ ngồi như thế, bốn mắt nhìn nhau như dính chặt…

Hai người cứ nhìn nhau mãi tưởng không bao giờ ngừng, rồi chừng như chẳng đặng đừng, Mượt đành lên tiếng:

– “Đỵt cụ, nhìn đéo, gọi gia nhân mang đồ ra chị nhắm!”

Tiếng Mượt thẽ thọt như oanh vàng, lúc trầm lúc bổng, lúc réo lúc rắt khiến nam nhân chợt nhớ ra mục đích cuộc gặp.

– “Mượt hẵng khoan. Ăn nhiều chỉ tổ bụng to làm hỏng đi cái vẻ yêu kiều”. Nam nhân nói nhưng tay vẫn vẫy tiểu nhị lại bàn.

Ngay lập tức đàn sáo nổi lên như mưa sa ruộng cạn, bao kẻ gia nhân luýnh quýnh rót rượu bưng thịt, cảnh tượng lại huyên náo hơn trước.

Sau ba chung Đào Hoa Tửu, cảnh lẫn người đã như hoà chung làm một. Lả lướt hơi men Mượt và nam nhân quấn quýt lấy nhau ra vẻ tâm đầu ý hợp lắm lắm.

Muốn biết câu chuyện tiếp diễn thế nào, mời xem hồi sau sẽ rõ.

Bình luận

bình luận