Nhớ người

Chiều nay, anh vừa lôi đống ảnh cũ của anh, của em ra và ngắm đi ngắm lại từng tấm một.
Gương mặt em lúc nào cũng thế, tươi sáng vô ngần.nguoi-con-gai
Em đến đâu ở đó có ánh mặt trời rạo rực khúc hoan ca. Anh đã thấy như vừa hôm qua, bến Tràng An mình cùng sóng bước. Nơi kia hòn Trống Mái mình nhìn nhau không dám hé điều chi, nhưng trong lòng anh đã biết tình yêu anh sớm trao em.

Em có nghe không em, nhịp đập con tim anh bối rối mỗi khi gần em. Như trẻ thơ đùa vui trong nắng mặt trời và anh đã thấy mình thật sống cuộc sống bình yên, nơi em và cơn gió thoảng hương Ngọc Trâm.

Tình yêu anh hỡi…đẹp biết bao nơi ta từng qua. Một chùm li ti trắng muốt và nụ hôn đầu tiên ta trao trong đêm vắng dưới ngọn đèn vàng. Anh đã kiếm tìm biết bao đêm thâu hay ngày tàn để được thấy em, người con gái dịu dàng và thật dễ thương.

Nếu ngày mai có đến người người sẽ thấy em trong vòng tay anh, tựa như bất tận. Nhịp đập hoà chung đôi tim đã thuộc về nhau. Và người anh yêu hỡi hãy nhớ rằng anh luôn bên em dù trái đất có ngừng quay.

About Nguyễn Cường

Nguyễn Cao Cường là một nhà báo, giảng viên chuyên ngành truyền hình tại Trường Đại học Khoa học Xã hội & Nhân văn, ĐH Quốc gia Hà Nội. Các hướng nghiên cứu chính: truyền hình, truyền thông xã hội và quản trị truyền thông.

Bình luận

bình luận