Kịch bản văn học phim quảng bá: Đại học

Ngô Bảo Châu trở lại trường xưa trong một sớm mai rạng rỡ. Qua bậc tam cấp của giảng đường 19 Lê Thánh Tông, anh khiêm nhường và tự hào lướt qua cổng vòm Doom nổi tiếng , nơi sảnh chờ sang trọng lưu dấu tri thức của dân tộc cả trăm năm.

Người thầy cũ đang đứng đợi anh trong tư thế của lịch sử uy nghiêm và bao dung.

Họ ôm lấy nhau ấm áp và rạng rỡ. Người thầy giáo già xoay người, vẫn trong cái ôm chặt, ông đưa tay mời Ngô Bảo Châu bước qua sảnh Doom. Có nhiều điều ông muốn GS Ngô chứng kiến ở ngôi trường cũ của anh …

 

Cậu bé Ngô Thế Nghĩa mở thật to đôi mắt trong veo của mình ngước lên bầu trời đêm rộng lớn và lung linh rồi quay sang hỏi cha mình. “Cha ơi, ngôi sao nào sáng nhất ?”

Cha Nghĩa khẽ mỉm cười – một nụ cười nhân hậu và nghiêm khắc.

“Tôi đã lớn lên trong nụ cười đó”.… Ths Nguyễn Thế Nghĩa tự nhủ.

Giờ đây, người ta thấy anh hàng ngày miệt mài bên cỗ máy gia tốc tĩnh điện hiện đại nhất trong khu vực để nghiên cứu và hướng dẫn sinh viên của mình. Không giấu nổi sự tự hào khi được làm việc trong một phòng thí nghiệm hiện đại: “Giờ đây, tôi có thể biết được những biến đổi trong lõi của các ngôi sao” . Anh luôn rạng rỡ trong bộ blue trắng và nhắc về ước mơ ngày thơ ấu của mình

Tự nhiên và chân tình, những ước mơ thủa bé của anh đã biến thành tính chất xúc tác/ chất đẫm nhiệt, tiếp tục khơi dậy tình yêu khoa học cho nhiều sinh viên.

Họ bên anh, cùng say mê khám phá chân trời khoa học, tưởng chừng tình yêu đó không bao giờ lụi tắt.

Từ trong phòng thí nghiệm máy gia tốc, nơi thầy trò TS Nghĩa đang miệt mài làm việc, nếu để ý, người ta sẽ thấy một dáng người nhỏ thô, nhưng chắc nịch lướt qua ô cửa kính.

Ông bước đi khoan thai, khóe miệng duyên dáng và ẩn trong đó sự hóm hỉnh , đáng yêu của vị GS già đáng kính . Ông là biểu tượng của sự “tích hợp”. Tích hợp của một nhà khoa học và một nhà truyền giáo. Tích hợp của một nhà nghiên cứu và một người đam mêm ứng dụng. Tích hợp của một ông già chuyên gia và một tinh thần hăng say điều mới lạ của một  bé trai tinh nghịch.

Ông đưa tay mở cánh cửa phòng thí nghiệm vi sinh, vẫn nụ cười ấy, dường như nó làm cho cả

tượng . Tất cả tinh thần khoa học vị nhân sinh hiện hữu trong khoảnh khắc mà gương mặt ông xuất hiện .

Người ta thấy sinh viên đang chăm chỉ soi vào kính hiển vi bỗng dừng cả lại, những gương mặt đang rạng ngời ngước lên, như vỡ òa trong sự xuất hiện của GS già.

Ông vươn người tiến về phía sinh viên của mình, cùng trong một tâm trạng vỡ òa như thế. Lúc này, phòng thí nghiệm vi sinh dường như chìm trong bầu không khí lâng lâng, mờ ảo, sáng lòa.

Người thầy giáo già hiền hậu chỉ dẫn cho các sinh viên của mình . Chúng ta có thể cảm nhận được hương vị thanh cao, trong sáng vô ngần trong bối cảnh đó.

Một sinh viên ngước lên nhìn vị giáo già trong một cảm xúc ngưỡng mộ không thể diễn đạt bằng lời.

Môi cô hé nhẹ, đôi mắt long lanh, cảm xúc của sự sáng tạo và hưng phấn bất ngờ. Có lẽ cô vừa khám phá ra một bí mật nào đó mà cô đã trầm tư nhiều ngày nay, chưa có lời giải đáp.

Vị giáo sư, vẫn nụ cười đó, quay sang cậu sinh viên vẫn đang chăm chú , ông vỗ nhẹ bàn tay lên vai cậu.

Trong khoảnh khắc bất ngờ và xúc động, người ta có thể cảm nhận một tinh thần thân hữu , nhân văn lan tỏa.

Ngay trong cao trào của những thanh âm đẹp đẽ, đột nhiên căn phòng ngưng đọng lại. Vị giáo sư già, vẫn nụ cười ấy, nhẹ quay sang , thủ thỉ : “Khoa học (cần/phải/nên/gắn liền/bắt nguồn) (với/trong) đời sống tân sinh”.

Trong một hội nghị bàn tròn giữa căn phòng cổ kính, từ trên cao , người ta thấy 9 mái đầu cả xanh lẫn bạc dường như đang vươn mình lên phía trước. Dưới không gian rộng lớn đó, dường như đang ẩn chứa một sự bùng nổ, không gian co giãn và quay cuồng, rồi chợt nhẹ nhàng lắng lại. Một không khí thoáng đãng tràn ngập, cảm giác như được thả mình trong thứ những dịu mát trắng vô ngần. Người ta thấy các mái đầu kia đang dồn mọi chú ý vào người ngồi phía trước bàn phía trước cánh cửa mang dáng dấp phong cách gô tích cổ kính. Ông từ từ ngẩng cao đầu, rồi nghiêm nghị : “Chúng ta phải là người tiên phong”.

Ngay sau câu nói đó, người ta nhìn thấy PGS Lưu Văn Bôi nở một nụ cười ra chiều mãn nguyện. Dường như nó làm ông nhớ lại câu chuyện của mình…

Trong căn phòng làm việc của mình, PGS Lưu Văn Bôi ngồi cô đơn với chiếc đèn để bàn. Trước mặt ông là một màn hình word trắng trơn.

Rồi ông bắt đầu đặt tay lên bàn phím , gõ từng chữ cái… “Chương trình đào tạo Thạc sĩ khóa học chuẩn Quốc tế”.

Là người tiên phong đưa chương trình đào tạo này vào giảng dạy, ông đã phải trăn trở rất nhiều. Những giằng xé nội tâm, những âu lo lẫn mãn nguyện hiện cả lên trong giây phút ông viết những dòng chữ đầu tiên mở đường cho chuyên ngành này

Ít ai biết được , để đạt được  thành quả của ngày hôm nay, ông và đồng sự của mình đã phải vất vả đến thế nào. Những cuộc hội thảo.

Những cuộc gặp đối tác quốc tế liên miên.

Những buổi thuyết trình căng thẳng.

Cuối cùng cũng đã hiện thực hóa ước mơ của ông, khi đối tác Nhật Bản quyết định cùng đi với ông trên một con đường.

Vẫn gương mặt mãn nguyện đó, người ta thấy ông xuất hiện với sự giới thiệu của GĐ ĐHQG trong một sự kiện của các nhà khoa học trẻ ĐHQG.

Đó là phiên thảo luận được mang tên “Tiên phong và Trách nhiệm”. Hàng chục nhà khoa học trẻ của ĐHQG đang ngồi đây để thảo luận về tinh thần Tiên phong và ý thức trách nhiệm của họ đối với lịch sử ĐHQG , với dân tộc mình.

Ánh mắt họ rạng ngời tin tưởng khi chứng kiến người đứng đầu hệ thống ĐHQG đích thân giới thiệu một chương trình đầy tham vọng và có ý nghĩa lịch sử: “Chương trình Tây Bắc” . Trước mắt họ, một con người say mê, quyết liệt và hào sảng, đang kiến tạo nên những đường nét, những mảng màu đa sắc về con đường phát triển của Tây Bắc. Trong khoảnh khắc đó, người ta cảm nhận một không khí tin tưởng ùa vào lòng người.

Những  hình ảnh cô gái , chàng trai, cọn nước, núi đồi, gương mặt trẻ con người Mông, người Lô Lô dần dần hiện ra sáng rõ trong bài thuyết trình của ông GĐ.

Không gian, thời gian như ngừng lại. Rồi chợt vỡ òa trong một niềm xúc động khôn  tả . Người người lần lượt đứng bật dậy, họ vỗ tay nồng nhiệt trong cao trong cao trào của thanh âm…

Một bầu không khí lâng lâng dịu ngọt lan tỏa, nó trườn nhẹ lên trên những mái ngói cũ kỹ của tòa nhà 19 Lê Thánh Tông.

Lướt qua những giảng đường tươi đẹp. Luồn qua từng kẽ lá. Chìm vào trong các bóng nắng lung linh. Lan sang cả mặt người. Rồi tất cả hòa vào những khoảnh khắc dồn nén. Thoang thoáng/loáng thoáng những con đường cây thông chạy dài. Những dãy kệ sách thư viện trầm mặc nhưng sáng lòa trong đôi mắt cười của các cô cậu sinh viên. Tiếng người gọi nhau lao xao. Một sân bóng rổ vượt qua. Cú ghi điểm vào rổ. Một màn nhào lộn của nhóm múa cổ động. Gương mặt cô sinh viên nhào lộn sáng bừng, khát khao.

Rồi , với tốc độ nhanh hơn nữa. Người ta thấy những con người những biểu tượng của ĐHQG hiện lên, lần lượt, thoáng qua. Và đột nhiên ánh sáng chói lòa…

“Chào mừng đến với ĐHQG Hà Nội”. Ông GĐ ĐHQG đứng đó. Nơi sảnh đường 19 Lê Thánh Tông , đưa tay chào đón.

Rồi như một làn gió mát lướt qua, những dòng chảy tri thức lại hiện về, đơm mầm Đại học (logo).

 

About Nguyễn Cường

Nguyễn Cao Cường là một nhà báo, giảng viên chuyên ngành truyền hình tại Trường Đại học Khoa học Xã hội & Nhân văn, ĐH Quốc gia Hà Nội. Các hướng nghiên cứu chính: truyền hình, truyền thông xã hội và quản trị truyền thông.

Bình luận

bình luận