Hồi thứ năm

Vẫy vùng bốn cõi thòi ra Hoàng

Ứng vào quẻ tạo Tổ Ngàn lai

 *** *** ***

 

tu dai danh bo

Đang nói chuyện Pháo Dàn Công Tử Nguyễn Minh Trí vừa gặp Tơ Đồng Trinh Nữ Khắm Thị Mượt thì chợt nghe xủng xoảng bên tai tiếng ai như khua chiêng gõ mõ. Từng từ từng chữ cứ thủng thẳng rơi ra đều đều nhưng mà khó chịu vô cùng. Đám nữ nhân phục dịch không chịu nổi ôm đầu ôm tai hộc máu mấy lần mà vẫn không tài nào chịu đựng nổi bèn lao cả xuống đài tự giải thoát.

Thoáng thấy dung mạo của Mượt và Cu Trí có chút biến sắc, nhưng cả hai vẫn điềm tĩnh vô cùng. Kỳ thực đều đang lén vận công lực, thu chân khí bế thính giác đề phòng trúng kỳ môn xảo thuật của kẻ lạ.

Chừng một lát, người ta mới thấy một trang nam tử thấp thoáng phất phơ rảo bước tiến về phía Vọng Mỹ Nhân Đài, vừa đi vừa lẩm nhẩm đọc những thứ hắc dâm thư có sức mạnh huỷ diệt kinh hoàng. Lại gần, thấy nam tử dáng mạo phi phàm, đầu to như sọ dừa, từng mớ tóc bết vào nhau như tạc tượng đá, nam tử khoác trên người lớp phục trang cổ quái của bộ tộc Cà Ní Phạn, do những búi lông tơ nhền nhện mà bện thành. Nam tử xỏ đôi hài cỏ Quá Trường Sơn nức tiếng trong giang hồ.

“Các vị huynh đệ !” Nam tử đột ngột chào lớn hướng về phía Mượt và quần hùng đương ngồi. Nếu người tinh mắt sẽ thấy cả đám quần hùng trong tích tắc kịp vận công bế toàn bộ các cơ quan cảm giác đề phòng tẩu hoả nhập ma. Nguyên là do một lời nam tử kia thốt ra, xú uế ngập ngụa khắp phòng, loại công lực này xưa nay trên giang hồ duy có một người sở hữu. Đích thị Bích Lâu đạo trưởng Nan Tín Thư Nguyễn Đức Hoàng, tự là Hoàng Hối Hận.

Vừa hay bốn người diện kiến liền đứng cả dậy chắp tay thi lễ trông vô cùng nghiêm cẩn. Đoạn nam tử văn nhân kia đứng lên xin phép sắp đặt chỗ ngồi cho từng vị, miệng kêu tấu nhạc, sai bảo gia nhân tưng bừng yến tiệc. Những cái xác không hồn do hộc máu mấy phen đều đã được đám gia nhân khiêng đổ hết xuống đài. Giờ đây trên Vọng Mỹ Nhân Đài chỉ còn đám bốn người bọn họ kẻ tung người hứng, thoả chí tang bồng.

Đến nửa chừng, nam nhân chợt đứng dậy chắp tay thi lễ, rồi lững thững bước ba bước ra phía rèm cửa sổ, rồi cứ tư lự mắt ngắm nhìn mây bay, tai nghe chim kêu vượn hót. Bọn Mượt, Trí, Hoàng thấy làm lạ bèn hỏi: “Chẳng hay huynh đài có tâm sự chi, sao lại đứng trông trời trông đất vậy”. Nam nhân chỉ đợi có thế, quảy bước trở lại bàn tiệc, rồi cất tiếng: “Ta và các huynh đệ vì mến tài mà giao đãi với nhau, xuân thu nhị kỳ đến nay cũng mấy niên. Chỉ hiềm một nỗi, các huynh đài ai cũng tài khí ngút trời, nên dù nghe tiếng đã lâu, nay mới lần đầu gặp mặt…Tiếc thay !”. Cả bọn đều gật đầu ra chiều tâm đắc, rồi lại cùng nâng chén tiên tửu mà để thời gian cứ thế trôi. Chừng một lát Pháo Dàn Công Tử phá tan bầu im lặng: “Quả nhiên lâu nay huynh đệ ta vang danh thiên hạ, nhưng cũng vì nỗi niềm chôn kín cho nên chưa từng được mục kiến. Ta mỗi ngày đều lả lướt cùng bọn mỹ nhân chẳng thèm để ý ngày tháng, Hoàng Hối Hận huynh thì hàng ngày loạn đả lôi đài Nan Tín Thư, giữ đến chức đạo trưởng, thường thường trên luận thiên văn dưới bàn cổ sự mà coi nhẹ sự đời; còn Tơ Đồng Trinh Nữ Khắm Thị Mượt hàng ngày tới lui chốn the phòng hý viện, giao du cấu móc với đám nam nhân mỹ nữ khiến thiên hạ tanh bành. Ngẫm lại quả nhiên chưa từng nghĩ đến sự hợp thành để bàn chuyện kinh bang tế thế”.

Lúc này Mượt đã thôi giở chiêu bài Hấp Tinh đại pháp để quyến luyến Trí công tử, nhưng ánh mắt chuyển sang đong đưa Bích Lâu đạo trưởng mà không để ý đến ánh mắt nam tử đương nhìn ả lom lom. Chừng thấy sốt ruột, Bích Lâu đạo trưởng quay qua Mượt, khẽ nói: “Chẳng hay Tơ Đồng Trinh nữ, nàng có chủ ý gì hay không ?”.

Mượt nghe đạo trưởng nhắc đến tên mình, chợt rùng mình, chân tay nổi hết cả da gà, e thẹn: “Ta vốn cũng nghe danh các huynh đài đã lâu, bấy nay cũng muốn được giao lưu kết hợp, ngặt vì là nữ nhi, lại có lắm kẻ ong ve hầu hạ, thành thử chửa sắp xếp được cái nhân duyên gặp gỡ. Nay Trí công tử nói vậy, ta rất vui lòng”. Đoạn Mượt nhìn xa xăm, nói: “Phải chăng nhân duyên kỳ ngộ hội đủ, hôm nay được gặp các huynh đài, thác loạn yến tiệc xa hoa cũng chẳng bằng ta nên tính kế mưu cầu việc lớn, phỏng !?”.

Bích Lâu đạo trưởng dường như chỉ chờ có thế, lập tức đứng phắt dậy, tấm Cà Ní Phạn tung lên theo cái khoát tay, chấy rận tung ra rào rào. Đạo trưởng vẫn trong tư thế ngoan cường đó, giọng đầy khoáng đạt: “Ta nhất định đồng ý với Mượt. Mươi năm nay sống kiếp độc cô cầu, chỉ mong được cùng các huynh đài đây đem chút tài mọn lưu danh sử sách”.

Lúc này nam nhân mới nhìn từng người trong bọn họ, rồi thì thầm, tưởng chừng như thanh âm các cõi dừng cả lại trong phút giây ấy. Bốn cái đầu chụm lại trên bàn yến. Kẻ bên ngoài không tài nào biết được họ đang nói chuyện chi. Cứ thế nửa canh giờ trôi qua, cuồng phong cũng phải ngừng thở. Bầu không khí chết chóc lảng vảng quanh đài. Bọn gia nhân không đứa nào dám bén mảng lại gần. Rồi đột nhiên, người ta thấy bốn cái đầu cùng lúc ngả ra phía sau, những tiếng cười sảng khoái cất lên, tức thì mưa sa gió nổi, sấm chớp đùng đoàng, dường như trong những tiếng cười đó kình lực ghê gớm tuôn trào. Cũng may khách quan không còn mống nào nữa thành ra không có thêm án mạng nào xảy đến. Dứt tràng cười, cả bốn đồng thanh hô to: “Tổ Ngàn Lai!”

About Nguyễn Cường

Nguyễn Cao Cường là một nhà báo, giảng viên chuyên ngành truyền hình tại Trường Đại học Khoa học Xã hội & Nhân văn, ĐH Quốc gia Hà Nội. Các hướng nghiên cứu chính: truyền hình, truyền thông xã hội và quản trị truyền thông.

Bình luận

bình luận